Bài viết


 
Album ảnhLiên hoan ảnh nghệ thuật khu vực ĐBSCL lần thứ 28 năm 2013
  VN
  13      


     "Liên hoan ảnh nghệ thuật khu vực Hà Nội lần thứ 3 năm 2013"
     QĐND - Là phóng viên ảnh của Bảo tàng Quân đội (Bảo tàng Lịch sử Quân sự việt Nam),      tôi có nhiều dịp được chụp ảnh Đại tướng Võ Nguyên Giáp...

Đại Tướng VÕ NGUYEN GIÁP

Ngày nay, khi người dân Mỹ nghe thấy hai tiếng Việt Nam, họ sẽ nghĩ về một đất nước chứ không phải là một cuộc chiến tranh…Việt Nam đã nổi lên như một trong những câu chuyện thành công lớn lao ở Châu Á” – Phát biểu của Ngoại trưởng John Kerry tại tiệc trưa chào đón Chủ tịch nước Trương Tấn Sang ở trụ sở Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ ngày 24/7.
 
Cuộc Thi ảnh nghệ thuật Việt Nam-Vẻ Đẹp Bất Tận
- Những bức ảnh báo chí đoạt giải ảnh Pulitzer năm 2013 đưa đến thế giới một cái nhìn cận cảnh về sự khốc liệt, tàn bạo.

Đang truy cập: 15
Lượt truy cập: 6871210





                                           

Sách về huấn luyện viên Mourinho lần đầu phát hành ở Việt Nam

Bìa sách

Bìa sách "Jose Mourinho: Up close and Personal".









Sách về huấn luyện viên Mourinho lần đầu phát hành ở Việt Nam

Cuốn sách "Jose Mourinho: Up close and Personal" kể về hai nhiệm kỳ của Người đặc biệt tại Chelsea.

Tên sách: José Mourinho - Up Close and Personal
Tác giả: Robert Beasley
Người dịch: Nguyễn An Nguyên
LimBooks - NXB Hà Nội

Tác giả sách là Robert Beasley - một trong những cây bút thể thao hàng đầu nước Anh. Sách khai thác chân dung và các sự kiện xoay quanh Mourinho trong suốt hai nhiệm kỳ làm việc tại Chelsea - đội bóng mang lại nhiều tiếng tăm và thành tích nhất cho huấn luyện viên Bồ Đào Nha.

Ấn bản tiếng Việt có lượng phát hành 3.000 cuốn, sách dày hơn 400 trang, gồm 47 chương.

Bìa sách

Bìa sách "Jose Mourinho: Up close and Personal".

Ấn phẩm đề cập nhiều vấn đề dư luận quan tâm trong suốt thời gian Mourinho ở Chelsea như: hai lần vô địch Premier League liên tiếp, thương vụ chuyển nhượng Ashley Cole, chiến thuật Park the Bus, mối quan hệ của Mourinho và các công thần của Chelsea, mối quan hệ thù địch của Mourinho và Wenger, vụ chuyển nhượng Diego Costa, mối quan hệ của Mourinho và chủ tịch Roman Abramovich...

Ngoài ra, sách còn kể các câu chuyện bên lề như Mourinho từng đứng hình khi nhìn thấy minh tinh Jennifer Aniston, chửi tài tử Brad Pitt, dọa đấm vỡ mặt huấn luyện viên Arsene Wenger, ghen tỵ với độ "hút gái" của thần tượng Al Pacino...

Nhà báo Robert Beasley gần như là người duy nhất Mourinho tạo điều kiện để gần ông mọi lúc mọi nơi. Nói về Người đặc biệt (biệt danh của Mourinho), nhà báo phác họa: "Bỗng nhiên, fan bóng đá nào ở nước Anh cũng nói về ông ấy - gã điên khùng mặc áo măng tô tối màu chạy lăng xăng và nhảy chồm chồm dọc theo đường biên ở sân Old Trafford".

sach-ve-huan-luyen-vien-mourinho-lan-dau-phat-hanh-o-viet-nam-1

Huấn luyện viên Mourinho.

Robert là fan của Chealsea từ trận chung kết cúp FA năm 1967 giữa Chelsea với Tottenham. Lúc đó ông bảy tuổi, cuồng si bóng đá. Hai mươi năm sau, ông trở thành một phóng viên thể thao, đều đặn viết về Chelsea, làm quen với các ngôi sao và những nhân vật chủ chốt của câu lạc bộ, thuộc lòng từ phòng họp của chủ tịch đến phòng thay đồ và phòng truyền thông.

Vào ngày Jose Mourinho ra mắt ở Stamford Bridge và nắm quyền Chelsea “của mình”, Robert háo hức muốn xem người đàn ông này là thế nào, muốn tự giới thiệu mình với ông và cố tạo dựng mối quan hệ thân thiết. Vì vậy, ngày 2/6/2004, Robert tới sân Stamford Bridge để nghe Mourinho thốt ra cụm từ “Người đặc biệt" trứ danh. "Ông ấy thông minh. Ông ấy thu hút. Ông ấy đúng là khác biệt", Robert nhớ mãi ấn tượng về huấn luyện viên.

Thất Sơn


Sách về Jose Mourinho: Jennifer Aniston làm huấn luyện viên 'đứng hình'

Đơn giản nhưng quyến rũ. Jennifer hoàn toàn biết rõ và nhận thấy hiệu ứng cô đã tạo ra ở đám đàn ông kia.

Lần đầu phát hành tại Việt Nam, sách Jose Mourinho: Up close and Personal (tác giả Robert Beasley - cây bút thể thao của Anh) kể về hai nhiệm kỳ của huấn luyện viên Mourinho - "Người Đặc Biệt" - tại Chelsea. Ấn bản tiếng Việt do Nguyễn An Nguyên dịch.

Dịp này, VnExpress trích đăng sách. Các phần trích do tòa soạn đặt tên.

Phần 1: Jennifer Aniston làm huấn luyện viên Mourinho 'đứng hình'

Không mấy khi bạn được chứng kiến José Mourinho hoàn toàn bặt tiếng. Thường thì ông ấy sẽ nói chuyện về bóng đá với bạn suốt ngày, và kể cả khi không đề cập đến chủ đề ưa thích của mình, thì ông ấy cũng là người hay bông đùa, luôn chọc ghẹo, kể chuyện cười và chơi khăm. Thường thì không có một khoảnh khắc tẻ nhạt nào cả.

Tuy nhiên, vào ngày đặc biệt đó, đến cả Mourinho, trong một thoáng, cũng chẳng thốt nên lời. Lúc ấy chúng tôi đang ở Los Angeles đầy nắng ấm, rồi thì người đàn ông biết nói năm thứ tiếng và luôn nói rất nhiều này bỗng nhiên choáng ngợp. Nói thật thì, chúng tôi thực ra không ở Hollywood, lúc ấy chúng tôi ở Beverly Hills, nhưng như thế là cũng đủ gần, khi đây là nơi lui tới của những người giàu có và nổi tiếng ở kinh đô điện ảnh. Nói chính xác thì chúng tôi đang ở sảnh khách sạn Beverly Hills trứ danh thế giới. Và vô cùng ồn ào.

Chelsea đang đi tour du đấu ở Mỹ trước mùa bóng. Họ đang ở khách sạn và đã dựng trại hè tại trung tâm thể thao của UCLA (Đại học California, Los Angeles) ngay gần đó. Tất cả mọi người tụ tập ở sảnh khách sạn, đợi xe bus của đội tới đưa đi tập. Tổng cộng có khoảng 26 người, gồm cầu thủ, các huấn luyện viên liên quan, nhân viên y tế, chuyên viên vật lý trị liệu, những người lo trang phục và các nhân viên hậu cần. Tinh thần cả đội đang rất cao và âm lượng cũng vậy.

Tôi đang ngồi với Mourinho. Ông ấy kể chuyện về kỳ nghỉ hè thảm họa ở Brazil. “Mưa cứ như là tận thế vậy.” Ông ấy than phiền, “Hàng ngày luôn!” Nhưng bỗng nhiên, câu chuyện về kỳ nghỉ của Mourinho bị ngắt giữa chừng. Không chỉ thế, mà cả đội ngũ Chelsea lập tức im lặng. Đúng là một sự biến chuyển đầy kịch tính. Vừa mới một khoảnh khắc trước, các giọng nói còn va chan chát với nhau thành mớ tạp âm hỗn loạn, thế mà một khoảnh khắc sau thì tiếng con kiến bò chắc cũng nghe thấy.

sach-ve-jose-mourinho-jennifer-aniston-lam-huan-luyen-vien-dung-hinh

Huấn luyện viên Mourinho (phải) từng choáng váng trước vẻ đẹp của minh tinh Jennifer Aniston (trái). Ảnh: Laprensa.

Điều gì có thể khiến cho một nhóm người đang phấn khởi và lắm lời lại im lặng hoàn toàn chỉ trong nháy mắt? Một hình ảnh khiến những người có mặt ở đó chớp mắt không chỉ một, mà là hai lần, chỉ để tự thuyết phục rằng bản thân đang không tưởng tượng ra ngôi sao vừa xuất hiện. Những đôi mắt ngạc nhiên nhìn chằm chằm, những cái miệng há ra và tất cả những người đàn ông ở đó đều bị làm cho bất động. Đó là hiệu ứng Jennifer Aniston.

José cũng chẳng khác gì. Ông ấy làm điều mà tất cả mọi người cũng làm khi ngôi sao phim Friends lướt qua cửa trước, vào khu vực lễ tân của khách sạn: ông ấy đóng băng tại chỗ, chỉ có đôi mắt là dịch chuyển, dõi theo cô diễn viên khi cô ấy rảo bước qua sảnh, về phía nhà hàng Polo Lounge.

Đó là một trong những khoảnh khắc mà người ta sẽ không bao giờ quên trong đời - rất thú vị để nhắc lại mỗi khi có cơ hội. Bởi vì hôm đó, Jennifer Aniston thực sự tuyệt mỹ. Cô ấy không diện đồ thiết kế hoặc trang điểm, làm tóc cầu kỳ. Thậm chí, trông cô ấy hình như chẳng hề trang điểm và tóc chỉ buộc thành túm đuôi ngựa. Cô mặc chiếc áo vest, quần jeans bạc ngắn đến bắp chân và đi dép xỏ ngón. Đơn giản nhưng quyến rũ, và cô biết rõ điều đó. Jennifer hoàn toàn nhận ra hiệu ứng mà cô ấy đã tạo ra ở đám đàn ông kia. Cô thậm chí còn liếc mớ pha tạp những kẻ trông như zombie mà cô ấy vừa thôi miên, và trao một nụ cười rạng rỡ trước khi tiếp tục bước đi vui vẻ, đầy tự tin và hài lòng.

Chỉ một thoáng, cô ấy đã biến mất về phía hành lang, khuất khỏi tầm mắt chúng tôi, và tất nhiên, José là người phản ứng đầu tiên. “Bố khỉ, Brad Pitt đúng là thằng đần!” Tất cả mọi người phá lên cười. Năm trước đó, Pitt đã bỏ Jennifer và chuyển sự chú ý của anh ta sang Angelina Jolie - chuyện này Mourinho cũng nắm được rất nhanh. Vừa nói xong, ông ấy lại thêm: “Jennifer Aniston 1-0 Angelina Jolie”. Khi nhắc đến tên Jolie, ông ấy còn chu miệng để nhái đôi môi đầy trứ danh của Angelina - đặc điểm đã thành thương hiệu của cô ấy. Lại thêm những tràng cười nữa. Tất nhiên là José đùa nhưng có lẽ ông ấy đang nghĩ điều mà tất cả mọi người khác đều nghĩ: ai lại có thể bỏ được Jennifer Aniston chứ?

Sự việc tình cờ này rõ là “phi thực tế”. Ở bất kỳ nơi nào khác trên hành tinh, Mourinho và các cầu thủ của ông hẳn sẽ là trung tâm của mọi sự chú ý. Ở Mỹ thì không và ở Los Angeles thì lại càng không. Không, ở kinh đô điện ảnh của thế giới, “các ngôi sao” Chelsea ở rất, rất thấp trên bậc thang danh tiếng. Kể cả những người như thủ quân John Terry và trung vệ lừng danh Frank Lampard cũng có thể tản bộ trên phố mà chẳng ai nhận ra hoặc làm phiền. Bạn cũng cần nhớ rằng môn bóng đá - người Mỹ gọi là “soccer” - không phải là một môn thể thao lớn ở đây, và đây cũng là thời điểm mà Chelsea mới chỉ nổi lên là một thế lực mạnh trong giới bóng đá Anh và châu Âu. Với Mourinho thì đây cũng là giai đoạn đầu mà ông dẫn dắt đội bóng, và mặc dù Chelsea là nhà vô địch Premier League, nhưng điều đó cũng chẳng có mấy ý nghĩa với những người bản xứ thờ ơ.

sach-ve-jose-mourinho-jennifer-aniston-lam-huan-luyen-vien-dung-hinh-1

Huấn luyện viên Mourinho.

Một số cầu thủ thích tình trạng “vô danh” này, một số khác lại thèm sự nổi tiếng quen thuộc. Và tất cả bọn họ đều hơi choáng ngợp khi ở gần “những ngôi sao hạng A” của Hollywood. Chelsea thường tổ chức một bữa tiệc trang trọng khi họ tới Los Angeles du đấu. Những nhân vật như Snoop Dogg, Matthew McConaughey và Jason Statham sẽ đến và việc này tạo ra sự trái ngược thú vị khi những ngôi sao bóng đá đứng cạnh những ngôi sao Hollywood.

Nhiều năm sau, khi Mourinho làm huấn luyện viên của Real Madrid, ông ấy và tôi vẫn hồi tưởng và cười về chuyện Jennifer Aniston, và đó là khi ông ấy kể cho tôi nghe về một buổi gặp khác với một ngôi sao hàng đầu Hollywood, nhưng chẳng đáng ghi nhớ cho lắm.

José rất mê phim ảnh và hai diễn viên ưa thích của ông ấy là Al Pacino và Anthony Hopkins. Trong hai người đó, ông khẳng định rằng Pacino là lựa chọn số một. Cho nên việc gặp gỡ với Pacino lẽ ra phải là một trải nghiệm để đời với ông ấy: sự tụ họp của hai người đàn ông tuyệt vời, hai nhân vật đáng kính, thậm chí là hai “soái ca”. José tất nhiên là vui, ông ấy lấy điện thoại ra cho tôi xem bức ảnh chụp cùng Pacino. Nhưng cũng có một chút ganh tỵ, khi Mourinho tiết lộ rằng cả căn phòng, đặc biệt là những người phụ nữ ở đó, đều túm tụm quanh Pacino, chứ không phải là Mourinho. Đây đúng là chuyện không thường xảy ra với José và tôi ngờ rằng cái TÔI nổi tiếng của ông ấy cũng hơi bầm dập một chút bởi ông ấy đùa rằng Pacino vừa già, vừa thấp, mặt thì đầy nếp nhăn. Ông ấy không hiểu tại sao mọi người lại cứ bâu xâu xung quanh Pacino, mê đắm ông ta và thích ở bên cạnh nam diễn viên đó chứ không phải là một huấn luyện viên bóng đá cực bảnh.

Mấy chuyện này là nói chơi thôi nhưng tôi có cảm giác rằng trong đó cũng có phần sự thật. Sự nghiệp của José trước nay đã được xây dựng với lòng tin rằng ông ấy là một “người đặc biệt”, có thể cạnh tranh với bất kỳ ai và giỏi hơn hầu hết. Thấy mình bị bỏ qua, bị phớt lờ, bị thờ ơ hẳn không phải là sở thích của ông ấy. Có lẽ bôi nhọ một trong những người mà ông ấy ngưỡng mộ nhất, dù là nói với vẻ không nghiêm túc, chính là cách ông ấy đối diện với điều mà ông ấy cho là “mất mặt”. Việc đó cho tôi thấy rõ hơn tinh thần của người đàn ông này: một người tin rằng có rất ít người ngang hàng mình (đấy là nếu ), và thích như vậy, thế thôi, xin cảm ơn. Chính thái độ đó, lòng tự tin đó đã khiến ông trở thành vị huấn luyện viên ấn tượng như chúng ta thấy, và là một trong những huấn luyện viên thành công nhất trong lịch sử bóng đá. Chỉ có điều, thỉnh thoảng, điều này bộc lộ theo một cách không tích cực hay hấp dẫn cho lắm: đôi khi trong cuộc sống riêng tư, như là ở văn phòng của ông ở Madrid, nhưng đôi khi thì rành rành ngay trước mắt người khác. Hãy nghĩ đến Arsène Wenger và Rafa Benítez.

Dù sao, những kiểu xúc cảm đó cũng không hay phát tiết cho lắm. Trong phần lớn thời gian, ông ấy là người rất dễ chịu. Dễ tính, giản dị, dễ gần, có duyên. Cực kỳ nhiều lần, ông ấy chỉ muốn có thể làm những việc bình thường mà không bị chú ý hoặc soi mói. Như trong chuyến đi tới Los Angeles đó.

Hôm ấy là ngày có bữa tiệc chính thức của Chelsea, một sự kiện “toàn sao” lấp lánh, được lên kế hoạch kỹ lưỡng cho phù hợp với bối cảnh ở Los Angeles, José không muốn tới. Phần vì ông muốn các cầu thủ có không gian tự do vui vẻ, không có huấn luyện viên ở bên theo dõi từng cử động, từng cốc bia, từng lời tán tỉnh của họ. Ông ấy cũng muốn tách khỏi nhóm một lúc, để thay đổi hoàn cảnh và thay đổi người đồng hành. Nên tôi bảo José rằng tôi và một người bạn phóng viên tên là Paul Smith sẽ tới một tiệm ăn nổi tiếng ở Malibu vào buổi tối đó.

Tiệm này tên là Moonshadows. Nơi đó rất mỹ miều, có hải sản và rượu vang ngon, lại có khung cảnh đẹp ngay ở bãi biển. Đó là nơi có nhiều người đẹp đẽ ghé tới để nhìn ngắm và được nhìn ngắm. Tuyệt hơn cả, là nếu bạn đặt một bàn cạnh cửa sổ, thì bạn sẽ được tận hưởng cảm giác Thái Bình Dương cuộn sóng ngay bên dưới trong khi mình đang ăn tối. Nơi này cũng nổi tiếng vì là nơi xảy ra vụ Mel Gibson - ngôi sao từng đoạt giải Oscar - say xỉn vào năm 2006. Ông ấy bị chặn lại ngay khi phóng lên đường cao tốc vì bị nghi ngờ lái xe khi say xỉn, đã thế, ông còn thốt ra với cảnh sát giao thông vài câu chống người Do Thái, nên đã bị đăng lên trang nhất khắp các mặt báo trên thế giới. Vụ việc này đưa Moonshadows lên bản đồ quốc tế, thành một điểm thu hút du khách.

José nói ông ấy rất thích ý tưởng đi ra ngoài chơi với chúng tôi và bảo rằng ông ấy muốn đi cùng, nên tôi gọi điện cho Moonshadows, sửa lại việc đặt chỗ thành ba người thay vì hai. José đã không đến được. Về sau ông giải thích rằng câu lạc bộ bảo ông là huấn luyện viên của Chelsea nên phải đến dự tiệc, thực hiện nghĩa vụ chào hỏi xã giao để quảng cáo cho câu lạc bộ và trò chuyện thân mật với các vị khách VIP. Thật quá chán vì ông ấy đã bỏ lỡ một buổi tối tuyệt diệu. Mel Gibson không có ở đó, không có cả Al Pacino hay Jennifer Aniston, nhưng có Demi Moore và Sarah Jessica Parker. Chà, ít ra thì đó cũng là hai người quá giống hai diễn viên đó. Thật khó tin rằng hai cô gái ấy không phải là hai diễn viên mà tôi nhắc đến, bởi vì họ giống đến kỳ lạ.

Chúng tôi cùng uống một ấm trà xanh với hai cô ấy, nói chuyện rất vui, và “Demi” thậm chí còn cho chúng tôi đi nhờ trên chiếc xe Mercedes màu bạc của cô từ Malibu về Santa Monica. Sau đó thì không có gì nữa, tất cả chỉ là một buổi tối cởi mở, vui vẻ một cách trong sáng - theo kiểu mà hẳn Mourinho sẽ rất thích. Thức ăn ngon, cảnh đẹp, có những người đồng hành dễ thương, và ái chà, ngày hôm sau, khi José hỏi chúng tôi về buổi tối đi ăn, chúng tôi đã tha hồ trêu ông ấy về việc bỏ lỡ một cuộc vui.



Sách về Jose Mourinho: Ashley Cole và cuộc hẹn bí mật

Chelsea đang sắp xếp buổi gặp kín với Ashley Cole để lên kế hoạch một vụ dịch chuyển từ Highbury tới Stamford Bridge.

Tất cả đang rất tốt đẹp đối với Mourinho và Chelsea, thế rồi Ashley Cole xuất hiện và đe dọa làm hỏng hết. Hậu vệ của Arsenal và của đội tuyển Anh đã đem lại cho tôi một tình huống oái oăm và kịch tính trong mối quan hệ đang phất lên, cả về mặt công việc lẫn cá nhân, giữa tôi với José Mourinho. Đó là ngày thứ Ba, 25 tháng Một năm 2005, một ngày tôi sẽ không bao giờ quên. Thông tin mà tôi nhận được sáng hôm đó có nguy cơ gây ra nhiều hậu quả, mà là những hậu quả nghiêm trọng. Về tiềm năng thì rất tốt cho tôi với tư cách một phóng viên, nhưng cũng có nguy cơ làm hỏng hết những gì tôi đang có với đội bóng ưa thích của tôi là Chelsea, với huấn luyện viên của họ là Mourinho, với bản thân Cole và vị đại diện nổi tiếng của cầu thủ này là Jonathan Barnett.

Mọi chuyện bắt đầu thế này. Tôi đang làm việc ở nhà tại Rickmansworth, Hertfordshire, thì nhận được cuộc gọi từ một người quen - người này vốn là một nguồn tin rất tốt và rất đáng tin cậy, trong quá khứ cũng thường xuyên cung cấp tin cho tôi viết bài. Giờ tôi vẫn không thể nêu tên họ ra, dù đã rất lâu sau sự kiện ấy, nhưng đó là người có nhiều mối quan hệ, đặc biệt là ở Chelsea. Nguồn tin này tỏ ra phấn khích và khẳng định rằng thông tin của họ có thể tạo nên một cú nổ lớn. Và họ đã đúng. Tôi không thể ngăn một nụ cười khi được kể cho nghe thông tin đó.

Huấn luyện viên Jose Mourinho và Ashley Cole.

Huấn luyện viên Jose Mourinho và cầu thủ Ashley Cole.

Chelsea đang sắp xếp một buổi gặp kín với Ashley Cole để lên kế hoạch cho một vụ dịch chuyển từ Highbury tới Stamford Bridge. Cuộc gặp sẽ diễn ra vào chiều thứ Sáu ở trung tâm London. Giám đốc Điều hành của Chelsea là Peter Kenyon sẽ có mặt để cố đạt được một thỏa thuận với Cole và cố vấn của anh ta là Barnett. Nguồn tin nói thêm rằng Cole và Barnett đều rất thiết tha muốn chuyển đi.

Thông tin tuyệt vời. Chúng tôi đã biết ngày, biết giờ và biết các nhân vật chính. Nên tôi hỏi: “Buổi gặp sẽ diễn ra ở đâu?”, hy vọng có được mảnh ghép cuối cùng cho bảng xếp hình. “Không biết” - đó là câu trả lời. “Cái gì?” Tôi lắp bắp, “Anh có tất cả các chi tiết khác mà… Anh có tìm hiểu được địa điểm không?”

Đáng tiếc, câu trả lời vẫn là phủ định, và nguồn tin giải thích về những tình huống “ăn may” ban đầu khiến họ tình cờ có được chi tiết về buổi gặp. Tôi hiểu ngay rằng họ nói đúng. Không có cách nào để quay lại tìm hiểu thêm mà không gây ra nghi ngờ và thậm chí có thể làm hỏng hết mọi chuyện. Cũng hơi dở, nhưng tôi tin rằng chúng tôi có thể giải quyết tình cảnh này bằng chút công việc kiểu thám tử. Nói cho cùng, hôm đó mới là thứ Ba, tức là thời gian còn đang đứng về phía chúng tôi. Tôi chỉ cần một kế hoạch thôi.

Tôi gọi điện đến văn phòng và nói chuyện với sếp tôi là Mike Dune, Trưởng Ban Thể thao của tờ News of the World. Tôi kể với ông ấy về cuộc trò chuyện và ông ấy cũng phấn khởi ngang tôi khi nghĩ đến một phần tin nóng sốt dẻo cho số báo Chủ nhật tới. Rõ ràng, ẩn số to lớn - địa điểm - chính là viên đá cản đường. Tôi không thể đơn giản là gọi cho Peter Kenyon, Ashley Cole hay Jonathan Barnett để hỏi xem cuộc hẹn bí mật của họ diễn ra ở đâu.

Thực tế là tất cả bọn họ đang làm việc không đúng, bởi một cuộc gặp như vậy là hoàn toàn trái luật bóng đá: Cole vẫn đang có hợp đồng với câu lạc bộ Arsenal và Chelsea không có quyền thương thảo hay gặp gỡ với cầu thủ này nếu không có sự cho phép của Arsenal. Việc này trong bóng đá gọi là “mua chuộc”, và nếu bị bắt quả tang thì cả Chelsea, Cole và Barnett đều sẽ chịu kỷ luật từ Premier League và Liên đoàn bóng đá. Tương tự, chúng tôi cũng không thể gọi điện đến từng khách sạn ở London và hỏi: “Xin lỗi, chúng tôi gọi từ báo News of the World, chỗ các bạn có phải là nơi diễn ra cuộc gặp bí mật giữa Chelsea và Ashley Cole vào chiều thứ Sáu không?”

Tuy nhiên, sau khi suy nghĩ, tôi nhận ra rằng có một cách để chúng tôi tìm ra địa điểm. Nói cho cùng, chúng tôi biết ai sẽ tới chỗ hẹn và vào ngày nào, nên tôi cho rằng chúng tôi chỉ cần đi theo một hoặc tất cả bọn họ vào ngày thứ Sáu, và họ sẽ dẫn chúng tôi tới thẳng nơi gặp gỡ. Đơn giản mà. Hay ít nhất là tôi nghĩ vậy.

Tôi rất ngạc nhiên khi cách hành động này lập tức bị phê bình và nhanh chóng bị bác bỏ. Tôi cãi: “Chúng ta chỉ đi theo họ. Như thế không vi phạm pháp luật, vậy thì có vấn đề gì chứ?” Thế nhưng, vì lý do khó hiểu gì đó, và giờ tôi vẫn không chắc là gì, thì việc tôi gợi ý bị coi là hành động xấu xa, không thể chấp nhận được. Tôi thực sự bất ngờ. Trời đất, chúng tôi là báo News of the World, đâu phải tờ Church Times!

Hậu quả nhãn tiền là chúng tôi có nguy cơ bỏ lỡ một tin tức sốt dẻo nếu chỉ tiếp cận theo kiểu hoàn toàn trong sạch. Tôi bắt đầu sợ rằng sẽ mất béng bài báo này vì tôi không thể phát minh ra một cách nào khác để tìm xem cuộc gặp gỡ sẽ diễn ra ở đâu. Điều đó có nghĩa là chúng tôi có rất ít cơ hội, đấy là nếu có một chút cơ hội nào, để chứng minh rằng một cuộc gặp gỡ đã diễn ra. Mà không chứng cứ thì không có bài. Tôi cũng chán, nhưng không tuyệt vọng. Tôi có thể làm gì khác đây?

Tôi gợi ý làm một bài phỏng vấn Ashley Cole, để đăng vào cuối tuần. Như thế, ít nhất chúng tôi cũng sẽ có một bài lớn về anh chàng đang ở trung tâm của câu chuyện, mà đó sẽ là một bài rất đúng lúc nếu anh ta thực sự rời Arsenal và gia nhập Chelsea trong vài ngày tới. Mà như thế cũng không gây quá nhiều nghi ngờ. Vào thời điểm đó, chàng hậu vệ trái này của Pháo thủ cũng đã bị lôi kéo vào những cuộc đàm phán hợp đồng khó khăn và kéo dài với Arsenal (Về sau anh ta tiết lộ trong tự truyện của mình rằng anh ta đã suýt chuyển hướng khi The Gunners trả anh chỉ 55.000 bảng mỗi tuầ/tuần, thay vì 60.000 như anh mong muốn. Lời “bật mí” này khiến anh bị đặt biệt danh là “Ashley hám tiền”). Tôi lý luận rằng chúng tôi có thể dùng tất cả những bất bình và khó chịu của anh ta ở Arsenal làm nền tảng cho đề nghị phỏng vấn. Ai mà biết Cole có thể nói gì trong hoàn cảnh đó chứ?

Ý tưởng này được tận dụng và một cuộc phỏng vấn được sắp xếp đúng lúc. Tôi tiếp tục theo đuổi việc này và đây đúng là chuyện chấn động. Cole rất thẳng thắn. Anh ta thậm chí chẳng cần được khuyến khích, chứ chưa nói đến “dụ dỗ”, để nói toạc ra những bực bội của bản thân ở Arsenal. Đây là kiểu phỏng vấn mà một cầu thủ thực hiện với một tờ báo nhằm mục đích tạo đường thoát khỏi câu lạc bộ, và tất nhiên, chúng tôi đã biết rằng Cole muốn đi, cho nên mọi chuyện đều diễn ra hoàn hảo. Xuất sắc. Xong việc. Phải thừa nhận rằng tuy chúng tôi không thể “khui” câu chuyện lớn ra, nhưng ít nhất, chúng tôi đã có một lựa chọn “tốt thứ hai” rất tuyệt hảo. Tức là, chúng tôi sẽ có một bài viết gây tranh cãi, được sắp đặt đúng thời điểm vào Chủ nhật. Việc này một lần nữa sẽ đưa chúng tôi vượt lên trước trong giới bóng đá và với các đối thủ trong ngành báo chí.

Chiều thứ Sáu, 28 tháng Một đến và đúng là chúng tôi vẫn chẳng làm sao khám phá ra được cuộc trò chuyện bí mật của Cole sẽ diễn ra ở đâu.






Sách về Jose Mourinho: Người Đặc Biệt chịu án phạt

Mourinho bị giáng cho mức phạt 200.000 bảng còn Cole bị buộc bỏ ra 100.000 bảng, tuy nhiên, sau đó cả hai đều kháng cáo.

Sáng thứ bảy tôi khởi hành sớm, đi tới bờ Nam để xem trận đấu cúp FA giữa Southampton và Portsmouth, bắt đầu vào buổi trưa. Cho nên phải sau khi gửi bài tường thuật trận đấu đi thì tôi mới có thời gian trò chuyện với Ban Thể thao. Họ đang rất chộn rộn, không phải vì kết quả bóng đá buổi chiều. Không hề, mà là có ai đó đã gọi tới tòa soạn để nói rằng ông ta nhìn thấy Peter Kenyon, José Mourinho và Ashley Cole gặp nhau trong một khách sạn ở London vào chiều thứ Sáu.

Người này là một doanh nhân, ông ấy tới khách sạn Royal Park gần công viên Hyde Park vì cũng có một buổi họp ở đó. Ông ấy cũng hâm mộ bóng đá nên lập tức hiểu ra tầm quan trọng của việc nhìn thấy các quý ông Kenyon, Mourinho, Cole, Barnett và một người môi giới bóng đá tên là Pini Zihavi cùng ở trong một khách sạn.

Huấn luyện viên Jose Mourinho.

Huấn luyện viên Jose Mourinho.

Như tôi đã nói, người cấp tin này là một doanh nhân và ông ta nhanh chóng nhận ra rằng đây là cơ hội kiếm tiền. Ông ta đã gọi cho một tờ báo vào chiều thứ Sáu để cố bán thông tin này nhưng họ chẳng làm gì. Vì vậy, đến tối, ông ấy gọi cho tờ News of the World. Phó Ban Biên tập Thể thao Tim Allan nhận cuộc gọi - thật hoàn hảo. Là thành viên cấp cao của Ban Thể thao, ông ấy đã biết rằng chúng tôi đang cố xác nhận thông tin này, nên ông có phản ứng lập tức và quyết đoán.

Trong khi tờ báo kia còn đang nghi ngờ thông tin, Tim lại biết rằng đây là cú sốc mà chúng tôi đang chờ đợi và bắt tay vào việc ngay lập tức. Đầu tiên, ông phỏng vấn người cấp tin qua điện thoại luôn để có được mọi chi tiết của cuộc gặp. Rồi ông cử một phóng viên đến thẳng khách sạn để cố gắng có được một sự xác nhận độc lập về điều mình vừa nghe.

Tiếp theo, vào sáng thứ bảy, phóng viên kia đã xử lý nhanh việc đến khách sạn và nói rằng anh đã cố kiếm được sự xác nhận không chính thức từ một nhân viên của khách sạn. Nhân viên đó nói rằng đúng, Mourinho và Cole đã đến đó. Như thế này vẫn chưa đủ đối với các luật sư. Họ bảo Allan rằng chúng tôi phải đưa vị doanh nhân kia đến tòa soạn để lấy lời khai có tuyên thệ, tức là đưa thông tin sau khi thề rằng mình nói thật những gì đã thấy. Việc này lại đặt ra một trở ngại bất ngờ cho chúng tôi: Không ai tìm được một cuốn Kinh Thánh cho ông ta thề!

Chúng tôi điên cuồng sục sạo trong các phòng ban, trong các ngăn kéo và giá sách, cuối cùng tìm được một bản Kinh Thánh ở đâu đó trong tòa nhà của The Times, ngay cạnh văn phòng của báo News of the World tại khu Wapping. Vị doanh nhân kia thề trước cuốn Kinh Thánh, trước mặt ông luật sư, rồi kể lại toàn bộ những gì ông ấy chứng kiến ở khách sạn Royal Park vào ngày hôm trước. Phần còn lại là lịch sử.

Chúng tôi bỏ bài phỏng vấn Cole, thay vào đó, chạy một bài lớn về vụ “mua chuộc” trên số báo ngày chủ nhật. Việc này gây ra một sự náo động, không chỉ vào ngày hôm đó mà là suốt tuần sau. Barnett trơ trẽn phủ nhận, còn Chelsea nói ngắn gọn rằng câu chuyện của chúng tôi là sai. Tuy nhiên, mọi lời chối bỏ của họ đều vô ích.

Chủ nhật sau đó, ngày 6 tháng hai, Premier League bắt đầu chính thức điều tra vụ việc. Đó là câu chuyện kéo dài hơn dự định, mặc dù đến tháng ba thì những lời phản đối của bên “vô tội” đã dần im ắng khi bằng chứng ngày một nhiều. Arsène Wenger thì đã bị thuyết phục chắc chắn về mưu đồ của Chelsea. Việc này cũng không thực sự bất ngờ, bởi tôi đã sắp xếp cho Phó Chủ tịch Arsenal là David Dein tới văn phòng của báo News of the World để gặp các thành viên cấp cao và luật sư của chúng tôi và xem trước bằng chứng.

Không lâu sau đó, Wenger than phiền: “Vụ việc này thật đáng buồn và rất không may mắn vì bạn kỳ vọng rằng hàng xóm của bạn, ở cùng một thành phố, với quyền lực như thế, thì hẳn là không hành xử thế này. Tôi tin rằng đã có một cuộc gặp gỡ - mặc dù nó chưa được xác nhận.” Ông ấy tiếp tục lên án The Blues là “ngạo mạn”, “khờ khạo” và hỏi một cách đầy châm biếm: “Sao không gặp ngay ở giữa khu M25 để ít nhất là tất cả mọi người cùng biết?”

Cuối cùng, vào ngày thứ tư, 23 tháng ba, Chelsea, Mourinho và Cole bị Premier League phạt. Những bằng chứng mà giải Ngoại hạng thu thập được về Barnett và Zahavi - những người này không phải chịu các nguyên tắc của Premier League - được chuyển cho Liên đoàn bóng đá để cơ quan quản lý bộ môn này cân nhắc những hành động trừng phạt hai bên.

Rồi vào ngày 19 tháng tư, Premier League cũng thông báo rằng một ủy ban độc lập sẽ được triệu tập để cân nhắc các án phạt vào ngày 17 và 18 tháng năm, gần bốn tháng sau khi thông tin được tiết lộ. Nhưng như thế là không đủ sớm đối với Wenger. Sau này ông than thở: “Giờ là tháng năm rồi và chuyện xảy ra vào tháng Hai (thực ra là tháng một). Thế mà vẫn chưa có phiên xử nào. Có khi một cuộc chiến tranh quốc tế còn được giải quyết nhanh hơn.”

Ông ấy có lý. Thật không thể tin nổi, cuối cùng, đến tận thứ năm, ngày 2 tháng sáu, kết quả mới được công bố. Nhưng cũng bõ công chờ đợi. Chelsea, huấn luyện viên Mourinho và mục tiêu chuyển nhượng Cole đều bị coi là có tội. Cả ba đều phải chịu mức phạt kỷ lục. Chelsea bị buộc phải nộp 300.000 bảng và chịu án treo trừ 3 điểm (sẽ bị trừ 3 điểm trong mùa tới nếu còn vi phạm). Mourinho bị giáng cho mức phạt 200.000 bảng còn Cole bị buộc bỏ ra 100.000 bảng. Tuy nhiên, sau đó Mourinho và Cole đều kháng cáo, và cả hai đều được giảm mức phạt xuống còn 75.000 bảng. Dù sao, sự thật và mức độ chính xác của thông tin mà tôi có đều đã được chứng minh là đúng, bất chấp những lời chối bỏ và những “sự thật không đầy đủ” của một số bên bị kết tội.

Còn một hình phạt bất ngờ khác mà người ta có thể cho rằng còn đắt giá hơn đối với những người phạm luật. Hy vọng của Chelsea trong việc ký hợp đồng với Cole đã chìm nghỉm trong 19 tháng nữa. Đây chắc chắn là một vụ việc tốn kém, và tôi là người phải chịu trách nhiệm. Tình huống oái oăm bây giờ là việc này sẽ ảnh hưởng thế nào đến các mối quan hệ của tôi với Chelsea, Mourinho, Cole và Barnett. Bản thân Barnett cũng bị Liên đoàn bóng đá phạt 100.000 bảng, bị cấm hoạt động với tư cách là đại diện trong 18 tháng, trong đó có 9 tháng là án treo, vì vai trò của ông ta trong thương vụ mờ ám này.

Điều không bất ngờ chính là những hậu quả của vụ việc: Cole và Barnett không bao giờ hợp tác với tôi nữa. Còn Chelsea, tuy họ không hài lòng với tôi, ít nhất họ vẫn giữ một kênh giao lưu, mặc dù kênh giao lưu đó cũng hơi lạnh giá trong quãng thời gian sau đó.

Còn Mourinho thì sao? Ông ấy rất “xịn”. Ông ấy không hề trách tôi. Ông ấy chỉ tự trách mình đã tham gia vào vụ việc. Về sau ông ấy có giải thích với tôi rằng ông ấy muốn nhìn vào mắt Cole để xem liệu anh ta có thực sự rất mong muốn đá cho Chelsea hay chỉ chạy theo mức lương hậu hĩnh, hay tệ hơn là, liệu anh ta có lợi dụng Chelsea để được tăng lương và ở lại với Arsenal?

Mourinho thực ra còn rất ấn tượng với việc tôi đã tiết lộ câu chuyện này, và nhận ra rằng tôi là một phóng viên giỏi, tôi có thể là một đồng minh tốt với ông ấy và với Chelsea. Bởi vậy, thay vì làm rạn nứt tình bạn mới chớm nở của tôi, thì hóa ra việc tôi làm lại củng cố tình bạn đó, và còn mang đến một mối quan hệ thân thiết hơn về cả mặt cá nhân lẫn công việc giữa chúng tôi. Đúng là kết quả khó ngờ!

Không có Cole và Barnett thì tôi chịu được, nhưng để mất Mourinho thì gần như là thảm họa. Đúng, tất nhiên tôi biết mình phải chịu những rủi ro gì khi viết bài báo gây sốc đó, nhưng tôi cũng tin rằng đó là thông tin quá quan trọng, không thể bỏ qua. Và tôi cũng biết rằng mình sẽ phải gánh chịu những hậu quả nếu những người liên quan có phản ứng tiêu cực. Tôi đã theo đuổi quyết định đó và tôi chắc chắn rằng nếu làm lại, tôi cũng sẽ vẫn làm thế cho dù Mourinho có lạnh nhạt với tôi đi nữa.

Dù nói vậy, tôi thực sự rất biết ơn vì phản ứng rất hợp tình hợp lý và rất chín chắn của Mourinho - tôi nghĩ điều đó nói lên rất nhiều về sự chính trực, trung thực và công bằng của ông ấy. Và tôi thậm chí còn biết ơn ông ấy nhiều hơn khi về sau, Hiệp hội Phóng viên Thể thao trao cho tôi giải thưởng danh giá “Câu chuyện Thể thao của năm 2005”. Sau đó là Giải thưởng Chris Blythe cho “Tin nóng của năm” - được trao cho nhà báo có bài viết xuất sắc nhất đăng trên tờ News of the World trong năm đó.

Sự ghi nhận cuối cùng đến sau đó, khi việc tôi vạch trần vụ Ashley Cole được bình chọn là Câu chuyện xuất sắc thứ 27 của tờ báo trong thời gian từ 2000 đến 2009. Xin cảm ơn, José!





Sách về Jose Mourinho (phần 4): đánh bại đối thủ truyền kiếp Wenger

Wenger nói Mourinho "ngu ngốc" còn Mourinho nhạo báng Wenger và Arsenal tám năm không giành cúp vô địch Ngoại hạng. 

Khi bạn công khai gọi ai đó là “chuyên gia về thất bại” và “kẻ tọc mạch”, quá rõ ràng là bạn không ưa họ cho lắm. Vậy José Mourinho nghĩ thế nào về Arsène Wenger khi không có những chiếc camera và micro?

Chẳng có gì đáng ngạc nhiên, họ còn nhiếc móc nhau ghê hơn thế. Nói đơn giản, những cái vây lúc nào cũng được giương lên bất kỳ khi nào có ai đả động gì đến Quý ngài (Monsieur) Wenger. Một vài lần, José thậm chí còn nói đến việc muốn động tay động chân thực sự với huấn luyện viên người Pháp. Sự kình địch giữa họ qua nhiều năm đã trở nên cay đắng và kinh khủng đến thế đấy. Đó là mối thù ghét sâu sắc, lớn dần lên thành mối hận thù dai dẳng nhất trong bóng đá, và bộ đôi này luôn đối đầu nhau kể từ khi Mourinho mới đến Anh vào năm 2004. Cũng kể từ đó, mối quan hệ tiếp tục xuống dốc đều đặn và giờ thì cả hai đều thấy không thể che giấu sự khinh miệt của mình.

Nếu nói chuyện này hoàn toàn là do xung đột về cá tính và triết lý bóng đá thì sẽ là đơn giản hóa quá mức. Nhưng đó cũng là một khởi đầu quan trọng.

sach-ve-jose-mourinho-phan-4-danh-bai-doi-thu-truyen-kiep-wenger

Huấn luyện viên Jose Mourinho.

Năm 1996, Wenger đến nước Anh khi ông gần như là một nhân vật vô danh, bị báo chí Anh giật tít “Arsène nào?”, và thậm chí một số cầu thủ Arsenal còn thừa nhận rằng họ không biết ông là ai. Tuy nhiên, đến năm 2004, Wenger đã là một huấn luyện viên tiếng tăm và được kính trọng, với danh tiếng lừng lẫy vì chơi bóng đá đẹp và giành những chiếc cúp danh giá nhất - vào lúc đó, ông đã giành ba chức vô địch Premier League, ba cúp FA và ba Siêu cúp. Ông có biệt danh là “Giáo sư” vì có phong cách học giả, và ông đang đứng đầu một trong những câu lạc bộ nhiều truyền thống và lịch sử nhất nước Anh.

Đối lập với ông là Mourinho, lúc khởi đầu thì ít hơn Wenger mười ba tuổi. Một tân binh trẻ trung ngạo mạn, với những tham vọng lớn, cái tôi lớn và mồm miệng cũng lớn. Một người mà, ngay khi đến lần đầu tiên, đã tự gọi mình là “Người Đặc Biệt” sau khi vô địch Champions League, cúp UEFA và những danh hiệu vô địch quốc gia liền nhau cùng đội Porto ở quê hương Bồ Đào Nha của ông - một điều không ai tưởng tượng nổi. Thói tự phụ, nghênh ngang của một huấn luyện viên cầm lái Câu lạc bộ bóng đá Chelsea mới toe, được bơm tiền bởi một đầu sỏ người Nga đứng ngoài giới bóng đá, khiến không mấy người ưa nổi!

sach-ve-jose-mourinho-phan-4-danh-bai-doi-thu-truyen-kiep-wenger-1

Huấn luyện viên Arsene Wenger. 

Rắc rối nổ ra gần như ngay khi Mourinho và đội của ông bắt đầu làm được đúng theo tất cả những ồn ào rầm rộ. Chelsea và Mourinho nhanh chóng làm lung lay cả Arsenal và Wenger: The Blues gom luôn hai chức vô địch Premier League liền nhau, năm 2005 và 2006; The Gunners và các đối thủ khác đơn giản là bị thổi bay!

Wenger cảm thấy rằng hàng đống tiền của Abramovich đã bóp méo thị trường chuyển nhượng và cả giải đấu, và vào mùa hè năm 2005, ông đã xem thường Mourinho và phong cách của Chelsea, bằng cách nói: “Tôi biết chúng ta sống trong một thế giới mà chỉ có người thắng và kẻ thua. Nhưng một khi một môn thể thao lại khuyến khích những đội bóng từ chối chủ động tiến lên, thì môn thể thao đó nguy rồi.” Khi Wenger lại một lần nữa chỉ trích chính sách chuyển nhượng của Chelsea vào mùa tiếp theo, thì đó là lúc Mourinho đáp trả theo phong cách rất phong phú và rất gây tranh cãi vốn là sở trường của ông.

Mourinho đã nói những lời rất nổi tiếng: “Tôi nghĩ ông ta là một trong những người được coi là kẻ tọc mạch. Ông ta thích theo dõi người khác. Có một số người mà, khi họ ở nhà, họ có một cái ống nhòm to tướng để xem chuyện gì xảy ra ở các gia đình khác. Ông ta cứ nói, nói, nói về Chelsea.”

Wenger đáp trả: “Ông ta hỏng rồi, vừa bất kính, vừa thiếu thực tế. Khi anh trao thành công cho những kẻ ngu ngốc, thì đôi khi nó khiến họ càng ngu ngốc hơn.” Và thế là tất cả bắt đầu.

Khi tôi đến thăm Mourinho ở Madrid vào đầu tháng Một năm 2013, ông không thể ngăn mình chĩa mũi nhọn vào Wenger, dù bây giờ ông đang làm huấn luyện viên ở một quốc gia khác và không còn là đối thủ trực tiếp nữa. José - người đã giành chức vô địch La Liga của Tây Ban Nha một cách hoàn toàn xứng đáng vào mùa bóng trước, chỉ ra rằng huấn luyện viên người Pháp của Arsenal đã không giành được cúp nào từ năm 2005. Mourinho thừa nhận ông ghen tỵ với tuổi thọ và sự đảm bảo công việc của huấn luyện viên người Pháp, nhưng ông nói thêm rằng ông không bao giờ chịu được lâu như thế mà không có huy chương gì. “Đúng, tôi rất thích có được sự ổn định như vậy ở một câu lạc bộ, nhưng đồng thời, tôi nghĩ, với tính cách của tôi, tôi cũng cần sức ép thành công, và nếu không ai đặt sức ép đó lên tôi, thì tôi sẽ tự đặt sức ép đó lên mình. Sức ép để chiến thắng nhiều thứ. Đúng, có thể dành một hoặc hai mùa bóng để xây dựng cho tương lai và chưa ở tầm chiến thắng được các danh hiệu, nhưng không lâu hơn được, vì với cá tính của tôi, tôi luôn cần sức ép giành các danh hiệu. Có thể việc đó cũng sớm xảy ra cho Arsenal. Họ chơi bóng đá đẹp và tạo ra những cầu thủ giỏi, họ luôn mua cầu thủ trong mỗi kỳ chuyển nhượng, nên chắc chắn là sớm muộn gì họ cũng nên làm được điều gì đó, nên thắng được cái gì đó chứ.”

Vào mùa hè năm 2013, Mourinho trở lại Premier League và trở lại với Chelsea, một lần nữa lại trở thành đối thủ trực tiếp của huấn luyện viên The Gunners. Và cũng chẳng mất nhiều thời gian để mối thâm thù lại được khôi phục.

Vào tháng Một năm 2014, Wenger đã nói công khai về kế hoạch của Chelsea là bán tiền vệ ngôi sao Juan Mata sang Manchester United với giá 37,1 triệu bảng. Khi được hỏi ông có ngạc nhiên về vụ chuyển nhượng này không, Wenger đáp: “Có, tôi ngạc nhiên, bởi vì Juan Mata là một cầu thủ xuất sắc và họ bán một cầu thủ xuất sắc cho một đối thủ trực tiếp.” Rồi ông chỉ ra rằng Chelsea đã đá với United hai lần vào mùa đó, nên Mata không thể gây ảnh hưởng đến họ được, nhưng chất lượng của cầu thủ này có thể gây ảnh hưởng đến các đội như Arsenal, vì Arsenal mới chỉ đá với United một trận. “Lẽ ra họ có thể bán anh ấy vào tuần trước (trận thứ hai của Chelsea với United), nhưng giờ thì lại dấy lên những câu hỏi về thời điểm của kỳ chuyển nhượng này. Một số đội đã đá hai trận với cùng một đối thủ, nhưng một số đội thì chưa. Tôi nghĩ nếu anh muốn tôn trọng sự công bằng ngang nhau cho tất cả mọi người, thì chuyện này không nên xảy ra.” Mourinho coi đây lại là một bằng chứng nữa cho thấy Wenger ám ảnh với tất cả mọi thứ liên quan đến Chelsea. Nhưng lần này, ông kiềm chế không nói gì.

Tất cả những điều đó thay đổi khi José có bài phát biểu “chuyên gia về thất bại” vào tháng sau đó. Wenger đã có những lời moi móc ngụy trang về Mourinho, rằng Mourinho cố tình làm giảm cơ hội Chelsea giành chức vô địch, vì “nỗi sợ thất bại”. Thế này là quá lắm đối với một người siêu cạnh tranh như Mourinho, đặc biệt là khi lời chế nhạo đó lại đến từ một ông huấn luyện viên tám năm trời không có chiếc cúp nào. Cho nên, khi được hỏi về những lời bình luận của Wenger, Mourinho xả ra luôn: “Anh biết đấy, ông ta là một chuyên gia về thất bại. Tôi thì không. Tôi thì không. Nên nếu anh cho rằng ông ta đúng, rằng tôi sợ thất bại, thì đó là vì tôi không thất bại nhiều lần cho lắm. Có thể ông ta đúng, có thể tôi không quen với thất bại, nhưng thực tế cho thấy ông ta là một chuyên gia vì tám năm ông ta chẳng có huy chương nào, đó là một thất bại. Nếu tôi mà như thế ở Chelsea, tám năm liền, thì tôi sẽ rời London và không bao giờ quay lại nữa.”

Đó là một vụ tấn công đúng ngày Valentine. Mourinho đã thực hiện một “cuộc mưu sát” lạnh lùng nhằm vào kẻ thù của ông, ngay giữa ban ngày. Tất nhiên việc đó đối với một số người là quá gớm ghiếc. Họ tin rằng kiểu thẳng thắn tàn bạo của José là quá khắc nghiệt, quá hằn học. Nhưng với ông ấy thì không.

Vài ngày sau, ông vẫn còn hào hứng về tất cả vụ đó. Ông bảo tôi: “Khi Wenger chỉ trích CFC và Manchester United về vụ Mata… Một ngày nào đó, tôi sẽ tìm ông ta ở bên ngoài sân bóng và sẽ đập vỡ mặt ông ta ra.” Mà đúng thật là vài tuần sau đó, José đã “đập” cho Wenger một trận. Đó là ngày 22 tháng Ba năm 2014, là ngày diễn ra trận đấu thứ 1.000 của ông người Pháp trong vai trò huấn luyện viên, và tình cờ lại là trận trên sân của Chelsea. Đó là một trải nghiệm đau đớn nhất mà bạn có thể tưởng tượng ra cho huấn luyện viên Arsenal. Tỷ số chung cuộc: Chelsea 6 - Arsenal 0. Wenger vô cùng bẽ mặt, đến mức ông trốn luôn khỏi cuộc họp báo thường lệ sau trận đấu ở Stamford Bridge. Ông lấy lý do là xe chở đội Arsenal sắp rời đi, nên ông phải nhanh chân.

José thì rất nhanh chóng chế nhạo Wenger vì việc đó. Ông đùa với tôi: “Lần sau mà tôi thua trận nào thì tôi sẽ không vào phòng họp báo nữa vì xe bus của đội đang chờ tôi.” Không thông cảm, không thương hại, không hối tiếc. Wenger đã trở thành người đàn ông mà Mourinho rất thích ghét.






Sách về Jose Mourinho (phần cuối): từ công kích đến xô xát với Wenger

Hai huấn luyện viên to tiếng, giằng co nhau trong trận đấu giữa Chealsea và Arsenal ở sân Stamford Bridge, ngày 5/10/2014. 

Tuần sau đó, tôi có cuộc phỏng vấn độc quyền với Mourinho trước khi Chelsea tới sân của Crystal Palace. José tiết lộ sẽ bay tới Basel, Thụy Sĩ, để dự chương trình quảng cáo với hãng đồng hồ sang trọng Hublot - hãng sản xuất đồng hồ cho Mourinho và Chelsea. Ông mời tôi tới gặp ông ở đó. Tôi chẳng đợi phải mời lần thứ hai. Cuối cùng, đấy là một cuộc phỏng vấn rất sâu rộng, về cuộc đua danh hiệu, về cuộc vật lộn của David Moyes ở Manchester United, rằng United có cố đưa José tới Old Trafford hay không, về sự tiến bộ của người bạn của ông là Brendan Rodgers ở Liverpool, những suy nghĩ của ông về Manchester City và quan điểm của ông về sự chuyển mình của đội Chelsea.

Tôi nói với ông: “Chelsea đang ở đầu bảng xếp hạng và có mặt trong vòng tám đội của Champions League, nhưng dù sao, anh vẫn có thể kết thúc mà không có được chiếc cúp nào trong năm thứ hai liên tiếp. Chuyện này sẽ không xảy ra với Mourinho chứ?” Ông đáp: “Tôi nghĩ dù sao thì tôi vẫn chiến thắng vì đây là một mùa bóng đặc biệt đối với tôi và Chelsea của tôi, cho dù chúng tôi không giành được gì cả. Nếu chúng tôi không chiến thắng và không thấy có sự tiến triển nào, thì đúng, như thế là quá tệ. Nhưng tôi nhìn thấy sự tiến triển ở các cầu thủ, ở đội bóng, ở tinh thần, ở cách tiếp cận. Cố gắng chiến thắng ở Premier League và đi từ Europa Cup tới vòng tám đội ở Champions League là một bước đi quan trọng. Đó là một cảm xúc mới mẻ đối với rất nhiều cầu thủ và hãy xem chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo, nhưng rõ ràng là mỗi cuộc tranh đua chỉ có thể có một nhà vô địch.”

Tôi thấy điều này nghe như thể Mourinho đang cho bản thân thêm không gian, đề phòng trường hợp ông lại tay trắng lần nữa. Nên tôi “ngắt đuôi” ông bằng một câu trích dẫn của Wenger. Vị huấn luyện viên Arsenal trước đây từng bình luận rằng kết thúc trong top bốn của Premier League cũng giống với việc giành được một chiếc cúp rồi, nên tôi trêu José bằng cách nói: “Đúng, bởi vì kết thúc trong top bốn cũng giống như giành được một chiếc cúp rồi, phải không?”

Mourinho cắn câu ngay. Ông gắt: “Không, chúng tôi không muốn một chiếc cúp cho vị trí thứ hai, thứ ba hay thứ tư như một số người khác. Chúng tôi không muốn điều đó! Tôi muốn đội của mình cảm thấy rằng chỉ có một nhà vô địch và, nếu các anh kết thúc ở vị trí thứ hai, thì các anh không phải là nhà vô địch!”

Đấy. Tựa đề của bài báo hai trang mà tôi viết là: Chúng tôi không muốn một chiếc cúp cho vị trí thứ hai, thứ ba, hay thứ tư… không như mấy người khác. Và tất cả mọi người đều biết chính xác rằng “mấy người khác” mà Mourinho nói đến là ai.

Cuộc chiến bằng lời giữa bộ đôi này cuối cùng đã trở thành tay chân trong chuyến làm khách thứ hai của Arsenal tới Bridge, vào ngày 5 tháng Mười năm 2014. Chelsea thắng 2-0 nhưng điều được người ta nhớ nhất ở trận này là một màn xô đẩy đầy giận dữ giữa Wenger và Mourinho trên đường biên.

sach-ve-jose-mourinho-phan-cuoi-tu-cong-kich-den-xo-xat-voi-wenger

Wenger (trái) và Mourinho xô xát trong trận derby ở London. 

Ngày hôm sau, tôi hỏi José rằng chuyện gì đã xảy ra và ông kể: “Ông ta đòi phải có thẻ đỏ và ép trọng tài ở ngay khu vực kỹ thuật của tôi. Tôi bảo ông ta cút về khu vực của ông ta đi. Ông ta đẩy tôi. Tôi bảo ông ta: ‘Ở đây thì anh làm vậy, anh biết tôi không thể phản ứng được, nhưng sẽ có lúc tôi gặp anh ngoài phố’.”

Thực ra, tôi không nghĩ rằng José nói nghiêm túc về việc ẩu đả với người Pháp, ông chỉ cáu tiết và muốn xả ra thôi. Nên trong trường hợp này, tôi thông cảm cho ông, mặc dù nếu tôi viết bài báo về José với tựa đề: Hãy giải quyết chuyện này ngoài phố, Arsène thì hẳn nó sẽ rất giật gân. Quên trang sau đi, một bài như thế này sẽ là tin nóng trên trang nhất của báo chí khắp thế giới. Tuy nhiên, có những lúc bạn phải là một người bạn trước đã, rồi sau đó mới là một phóng viên. Đây là một trong những lúc như thế. Nên tôi bảo José: “Anh đẩy tôi lần nữa đi rồi tôi sẽ gặp anh ngoài phố có thể là một bài báo hay để cho thấy anh không chấp nhận những chuyện vớ vẩn của ông ta, nhưng tôi nghĩ tốt nhất là bỏ qua nhé. Tất cả mọi người đang tập trung vào ông ta, về việc ông ta đã mất kiểm soát ra sao, trông ông ta ngớ ngẩn thế nào, và tôi nghĩ thế là hoàn hảo. Chúng ta đã có ba điểm. Ngày tươi sáng rồi nhé. Tốt rồi nhé!”

José chấp nhận. Ông đáp: “Ừ, ừ, ông ta đang ở tình thế rất dở hơi cho cái hình ảnh sạch sẽ của ông ta, nhưng nếu tôi mà làm như ông ta đã làm, thì tôi đã bị truyền thông và Liên đoàn bóng đá xử tử rồi.” Có lẽ José nói đúng.

Phần sau của mùa bóng 2013 - 2014 còn có nhiều chuyện đáng ngạc nhiên hơn từ José. Chelsea thắng 5-0 sau một màn trình diễn tuyệt hảo trước Swansea, như một tuyên ngôn khẳng định mục tiêu. Tôi đến xem trận đấu và The Blues trông hoàn toàn có tiềm năng giành chức vô địch. Khi tôi chúc mừng Mourinho về chiến thắng vang dội thì ông đã đang chờ đến trận đụng độ ngày hôm sau giữa Manchester City và Arsenal. Ông tuyên bố: “Đúng, trận đó tốt, giờ hãy xem tụi Arsenal chết tiệt.”

Cả hai chúng tôi đều tin rằng City sẽ thắng, và thắng dễ, nhưng cả hai chúng tôi đều nhầm. Arsenal thắng 2-0 với màn trình diễn rất khác với lối đá thông thường của họ. Tôi bảo José rằng thực ra, họ đã làm một “Chelsea” và đã copy chiến thuật của ông từ một năm trước, vốn được nhiều người coi là một khóa học cao cấp về cách chiến thắng City. Tôi đùa: “Tôi chắc chắn đã từng nhìn thấy chiến lược ‘Arsenal’ đó ở đâu rồi! Ha! Bắt chước là hình thức xu nịnh chân thành nhất, nên thực ra là Arsène rất yêu quý anh đấy!”

Email trả lời của José khiến tôi rất bất ngờ. Ban đầu, ông cũng đùa: “Hợp đồng 5 năm mới của Wenger”, rồi ông tuyên bố: “Một trong các cầu thủ đã gửi tin nhắn cho tôi và nói rằng các cầu thủ đã tự làm đấy, tự tổ chức luyện tập suốt cả tuần. Wenger chả làm gì cả.” Khi tôi bày tỏ sự kinh ngạc, ông đáp rằng thông tin của ông là chuẩn “100%”.

Có lẽ vậy, nhưng đó lại là một bài báo nữa không được đăng, không phải vì tôi không tin José hay vì tôi nghĩ câu chuyện đó khó tin. Tôi chỉ có một nguồn tin cho câu chuyện này và không thể tìm ra người thứ hai để xác nhận nó, nên không đời nào các luật sư cho phép nó được đăng lên báo. Điều không thể chối cãi được là mức độ sâu sắc của mối thù ghét mà Mourinho dành cho Wenger. Điều đó có thể được chứng minh cho bất kỳ ai còn nghi ngờ.

José lại sôi máu lần nữa khi Arsenal cố ký hợp đồng với thủ môn có thâm niên ở Chelsea là Petr Cech với giá 10 triệu bảng vào mùa hè năm 2015. Mourinho không có hứng thú với số tiền. Ông muốn giữ thủ môn người Czech này nhưng lại chịu thua trước quyền lực của ông chủ Roman Abramovich. Nên ông dồn sự tức giận vào Wenger. Ông kết tội rằng Wenger đã khiến Cech chộn rộn và gây ra những rắc rối không đáng này.

Ông lập tức ấp ủ kế hoạch cố biến việc bán thẳng lấy tiền thành một vụ đổi chác, nhằm lôi đi, hoặc ít nhất là gây chộn rộn cho một vài ngôi sao trẻ của Arsenal, nhằm trả đũa. Ông viết cho tôi trong một email: “Ngài Wenger muốn Cech và ông ta nghĩ về tiền à… ông ta nhầm rồi!!! Tôi muốn chửi cho ông ta một trận… muốn Cech à? Được, tôi muốn Walcott hoặc Oxlade-Chamberlain!!! Muốn một thủ môn hàng đầu chứ gì… được… tôi muốn một cầu thủ trẻ, ở với ông ta thì chả là gì nhưng tôi có thể đưa cầu thủ đó lên hàng ngôi sao.” Hàm ý ở đây rất rõ ràng. Ông có thể biến Oxlade-Chamberlain và Walcott thành những ngôi sao hàng đầu và khiến họ thành công, dù Wenger đã thất bại.

Tôi không dùng chính xác những lời của Mourinho để viết vào bài báo của mình, nhưng tôi có viết một bài về khả năng xảy ra vụ đổi chác liên quan đến Cech. Tất nhiên việc này tạo ra thêm nhiều tít bài nữa, và lại là bằng chứng cho thấy mối thâm thù vẫn tiếp diễn giữa hai huấn luyện viên hàng đầu của bóng đá Anh. Nhưng trong trường hợp này thì ông người Pháp cuối cùng đã là người thỏa mãn. Ông ký được với Cech mà không phải hy sinh bất kỳ cầu thủ nào của mình, rồi nhìn thấy Mourinho bị sa thải vào Giáng sinh năm 2015, chỉ sau hai mùa bóng rưỡi ở Bridge. Wenger kết thúc mùa bóng đó ở vị trí thứ hai tại Premier League, mặc dù kém đội vô địch Leicester City tận 10 điểm. Và ông cũng đồng thời kỷ niệm 19 năm cầm lái Arsenal.

Gần hai thập kỷ ở một câu lạc bộ là một thành tựu khó tin, là điều mà Mourinho khao khát nhưng dường như không bao giờ đạt được. Với tất cả sự ổn định và đảm bảo của mình, Wenger cũng chưa từng theo kịp chuỗi thành công của José - nhưng xét cho cùng, Mourinho vẫn đặt huy chương lên trước và sự đảm bảo chỉ thứ hai thôi.


(Trích sách Jose Mourinho: Up close and Personal, LimBooks - NXB Hà Nội)



 
 
Phản hồi

Ý kiến phản hồi

Gửi ý kiến phản hồi

Họ và tên
Email
Nội dung
 

Copyrights 2008 .Tuan Lai Studio. All Rights Reserved.