Bài viết


 
Album ảnhLiên hoan ảnh nghệ thuật khu vực ĐBSCL lần thứ 28 năm 2013
  VN
  13      


     "Liên hoan ảnh nghệ thuật khu vực Hà Nội lần thứ 3 năm 2013"
     QĐND - Là phóng viên ảnh của Bảo tàng Quân đội (Bảo tàng Lịch sử Quân sự việt Nam),      tôi có nhiều dịp được chụp ảnh Đại tướng Võ Nguyên Giáp...

Đại Tướng VÕ NGUYEN GIÁP

Ngày nay, khi người dân Mỹ nghe thấy hai tiếng Việt Nam, họ sẽ nghĩ về một đất nước chứ không phải là một cuộc chiến tranh…Việt Nam đã nổi lên như một trong những câu chuyện thành công lớn lao ở Châu Á” – Phát biểu của Ngoại trưởng John Kerry tại tiệc trưa chào đón Chủ tịch nước Trương Tấn Sang ở trụ sở Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ ngày 24/7.
 
Cuộc Thi ảnh nghệ thuật Việt Nam-Vẻ Đẹp Bất Tận
- Những bức ảnh báo chí đoạt giải ảnh Pulitzer năm 2013 đưa đến thế giới một cái nhìn cận cảnh về sự khốc liệt, tàn bạo.

Đang truy cập: 23
Lượt truy cập: 6878458





                                           

Hai cuộc gặp giữa TNS Mỹ John McCain với Tướng Giáp

-Thượng Nghị sĩ Mỹ John McCain vừa có bài viết đăng tải trên Wall Street Journal bày tỏ sự khâm phục về tài năng quân sự của Đại tướng Võ Nguyên Giáp và đánh giá cao tình cảm của Đại tướng dành cho ông.







Tiền Phong Online xin dịch lại bài viết của Thượng Nghị sĩ Mỹ John McCain:

Nhà chỉ huy quân sự tài ba của Quân đội Nhân dân Việt Nam Võ Nguyên Giáp
Nhà chỉ huy quân sự tài ba của Quân đội Nhân dân Việt Nam Võ Nguyên Giáp.

Tôi may mắn được gặp Đại tướng Võ Nguyên Giáp hai lần. Lần thứ nhất là ở một bệnh viện quân y của Việt Nam, nơi tôi được đưa đến ngay sau khi bị bắt vào hồi năm 1967. Cha tôi lúc bấy giờ đang chỉ huy các lực lượng quân đội ở Thái Bình Dương và tất nhiên tôi trở thành đối tượng được quan tâm số 1.

Tôi nhớ có rất nhiều quan chức cấp cao, nhiều nhân viên an ninh ở đó nhưng tướng Giáp, Bộ trưởng Bộ Quốc phòng Việt Nam, là người duy nhất mà tôi nhận ra. Ông đứng đó một lát, nhìn thẳng vào tôi sau đó ngoảnh đi chỗ khác mà không nói câu nào.

Lần thứ hai tôi gặp ông là vào đầu năm 1990, trong một lần tới Hà Nội để bàn về vấn đề Quân nhân bị mất tích trong chiến tranh (MIA) và vấn đề tù binh chiến tranh (POW), đồng thời mục đích bình thường hóa mối quan hệ giữa hai nước. Tôi đã bày tỏ mong muốn với Ngoại trưởng Việt Nam Nguyễn Cơ Thạch và Thứ trưởng Lê Mai được phỏng vấn ngắn gọn nhà chỉ huy quân sự huyền thoại của Quân đội Nhân dân Việt Nam.

Ngày hôm sau, tôi được đưa tới một căn phòng theo lối kiến trúc Pháp đặc trưng. Đại tướng đang ngồi chờ ở đó. Trong bộ quần áo màu xám và thắt cà vạt, ông mỉm cười thân thiện.

Đại tướng chào đón tôi nồng nhiệt dưới bức tượng chủ tịch Hồ Chí Minh, người đã lãnh đạo Việt Nam trong hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ. Tôi và Đại tướng vỗ vai nhau như thể là những đồng chí lâu ngày gặp lại hơn là cựu kẻ thù.

Tôi đã hi vọng cuộc gặp mặt của chúng tôi tập trung về vai trò lịch sử của ông. Sau khi tôi từ Việt Nam trở về năm 1973, tôi đã đọc mọi thứ liên quan đến cuộc kháng chiến chống Pháp và Mỹ ở Việt Nam, bắt đầu với tác phẩm Hell in a Very Small Place (tạm dịch là địa ngục ở vùng đất nhỏ bé” của Bernard Fall, một tác phẩm nghiên cứu về cuộc chiến Điện Biên Phủ 1954, nơi chế độ thuộc địa Pháp thực sự bị chấm dứt và thiên tài quân sự của Đại tướng Võ Nguyên Giáp làm cả thế giới chấn động.

Đại tướng Võ Nguyên Giáp gặp lại các phóng viên chiến trường của Báo Quân đội nhân dân
Đại tướng Võ Nguyên Giáp gặp lại các phóng viên chiến trường của Báo Quân đội nhân dân.

Tôi muốn nghe tướng Đại tướng miêu tả trận chiến kéo dài gần hai tháng đó và giải thích tại sao lực lượng của ông lại có thể di chuyển những cỗ pháo vượt qua sườn núi, xuyên qua rừng khiến quân Pháp phải khiếp sợ. Tôi cũng muốn nói chuyện với Tướng Giáp về “đường mòn Hồ Chí Minh”.

Tôi biết ông cũng tự hào về tên gọi “Napoleon đỏ” mà thế giới đặt cho ông và tôi đã tưởng ông sẽ nhân cơ hội gặp tôi để nói về chiến thắng lừng lẫy. Tôi muốn cả hai coi nhau như những sỹ quan về hưu và những “cựu kẻ thù” có trách nhiệm về những sự kiện lịch sử mà ông đóng vai trò hết sức to lớn, còn tôi thì quá nhỏ bé. Thế nhưng, Tướng Giáp chỉ trả lời câu hỏi của tôi một cách ngắn gọn, chia sẻ ít hơn cả những gì tôi đã biết và sau đó ông giơ tay ra hiệu ngừng lại.

“Tất cả là quá khứ. Tôi và anh nên bàn chuyện tương lai khi mà Mỹ và Việt Nam không còn là kẻ thù, mà là bạn”, đó là câu nói mà Tướng giáp nói với tôi. Sau đó, chúng tôi, hai chính trị gia đã thảo luận về những việc giữa hai nước, một trong những mục đích mà tôi đến Việt Nam.

Tôi cho rằng, Tướng Giáp là bậc thầy về vận dụng chiến thuật hậu cần, nhưng danh tiếng của ông còn nhiều hơn thế. Những chiến thắng mà ông đạt nhờ vào những đường lối chiến lược kiên trì mà ông và Chủ tịch Hồ Chí Minh đúc rút và thành công.

Cuối buổi gặp, chúng tôi đứng dậy và bắt tay nhau. Khi tôi chuẩn bị quay đi, Đại tướng nắm lấy tay rồi nói nhỏ “ông là một kẻ thù danh dự”.

Cho tới bây giờ, tôi vẫn chưa hiểu rõ ý của Đại tướng. Liệu có phải ông muốn so sánh quân đội của chúng tôi với quân phát xít Nhật, thực dân Pháp hay Trung Quốc, hay đó là sự thừa nhận ngầm rằng chúng tôi (Việt Nam–Mỹ. P.V) đã chiến đấu vì lý tưởng. Nhưng dù ý của ông là gì thì tôi vẫn đánh giá cao tình cảm của ông.

Nguyễn Thủy
Theo Wall Street Journa

Phóng viên Mỹ: Tướng Giáp là một người kiệt xuất

Nữ phóng viên nhiếp ảnh người Mỹ Catherine Karnow, con gái nhà báo, nhà sử học nổi tiếng Stanley Karnow, tác giả của cuốn sách đã được chuyển thể thành phim "Việt Nam: Một thiên lịch sử bằng truyền hình" (Vietnam: A history) nói rằng bà cảm thấy rất buồn như mất đi một người bạn của gia đình dù biết rằng ngày Tướng Giáp qua đời sẽ đến vì ông đã nằm viện nhiều năm qua.

Cựu bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Robert McNamara gặp Tướng Giáp trong chuyến thăm Việt Nam hồi năm 1995. Đây là lần đầu tiên hai bộ trưởng Quốc phòng trong chiến tranh Việt Nam gặp nhau. Đối với giới truyền thông quốc tế, cuộc hội ngộ là sự kiện lịch sử.
Cựu bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Robert McNamara gặp Tướng Giáp trong chuyến thăm Việt Nam hồi năm 1995. Đây là lần đầu tiên hai bộ trưởng Quốc phòng trong chiến tranh Việt Nam gặp nhau. Đối với giới truyền thông quốc tế, cuộc hội ngộ là sự kiện lịch sử. Ảnh: AP

Trả lời phỏng vấn đài Tiếng nói Hoa Kỳ (VOA), bà Catherine Karnow, nhiếp ảnh gia nước ngoài duy nhất được tháp tùng Đại tướng Võ Nguyên Giáp trong chuyến thăm lịch sử về thăm lại chiến trường Điện Biên Phủ hơn 20 năm trước, nói rằng điều gây ấn tượng nhất đối với bà là sự kiên cường, nỗ lực, sự thông minh cũng như trí tuệ tuyệt vời của ông.

Bà nói: "Khi tôi gặp ông, tôi thực sự cảm thấy mình đang đứng trước một con người kiệt xuất. Tôi có thể cảm nhận được sự thông thái của ông trong bất kỳ cuộc trò chuyện nào. Ông là người lịch sự, luôn tôn trọng và quan tâm tới người khác.”

Bà Karnow cho rằng cha mình cũng ngưỡng mộ sự can trường và trí tuệ của Tướng Giáp. Trong cuốn sách "Việt Nam: A History," ông Stanley Karnow viết: "Tướng Giáp là một người đặc biệt. Ông vừa là một nhà hoạch định chính sách, vừa là một sĩ quan trên chiến trường. Người Pháp đã từng gọi ông là ‘núi lửa phủ băng’."

Bà Catherine Karnow cho biết chính cha bà, một phóng viên viên nhiều năm tại chiến trường Việt Nam, đã giới thiệu bà với Tướng Giáp và "nhiều năm qua, tôi ngày càng trở nên thân thiết hơn với gia đình Tướng Giáp. Thoạt đầu, cha tôi giới thiệu tôi với Tướng Giáp hồi năm 1990 khi ông phỏng vấn Tướng Giáp cho một bài viết để đăng trên trang nhất tờ The New York Times. Khi tôi tới Việt Nam một vài tháng sau đó, tôi được mời chụp ảnh chân dung ông...

Mỗi lần tôi trở lại Việt Nam, tôi luôn dành thời gian tới thăm gia đình Tướng Giáp, chụp chân dung ông không những để phục vụ cho công việc của tôi mà còn dành tặng gia đình ông. Trong nhiều năm qua, các bức ảnh tôi chụp ông trở thành các bức chân dung chính thức của ông.” Kỷ niệm đáng nhớ nhất với Tướng Giáp là khi chúng tôi tới một khu rừng ở Mường Phăng và tới một lán nhỏ nơi ông hoạch định chiến dịch Điện Biên Phủ. Mọi thứ trông y như xưa...

Năm 1994, khi bà Catherine Karnow tới thăm Tướng Giáp, ông đã mời bà cùng đi Điện Biên Phủ với ông. Theo nữ phóng viên ảnh này, Tướng Giáp không lên đó theo kế hoạch mà bí mật đi trước một tuần nên ít phóng viên biết và bà là phóng viên nước ngoài duy nhất trong số các phóng viên Việt Nam tháp tùng Tướng Giáp và đó là một trong những kỷ niệm không bao giờ quên của bà.

Theo TTXVN


Bậc thầy khai thác mâu thuẫn của kẻ xâm lược

Tướng Giáp - Người chiến thắng ở Điện Biên Phủ

 -Năm sau (1946), Cụ Hô hầu như thiết lập xong quyền kiểm soát của mình. Năm 1946, ông Giáp - lúc đó là Bộ trưởng Nội vụ - ra khỏi Chính phủ để xoa dịu các đảng phái đối lập và Quốc dân đảng, và để giới thiệu với đồng minh một chính phủ có cơ sở càng rộng bao nhiêu tốt bấy nhiêu. Nhưng ông vẫn nắm quyền kiểm soát quân đội.

Thẳng tay loại trừ phe chống đối

Trong cuộc Tổng tuyển cử tháng giêng 1946, ông trở lại chính phủ với 97% số phiếu bầu ở tỉnh Nghệ An, một tỷ lệ phiếu chỉ thấp hơn tỷ lệ của Cụ Hồ. Sau đó vào tháng 3, Cụ Hồ ký Hiệp định sơ bộ với Pháp. Cụ chấp nhận các điều khoản Hiệp định này có thể vì nạn đói do các vụ lụt ở châu thổ sông Hồng gây ra. Nhưng rất có thể là vì như tướng Leclerc nói khi ông ta đưa quân vào vài ngày sau đó: “Tôi sẽ đến dù ngài đồng ý hay không”.

Bí thư Tổng Quân ủy Võ Nguyên Giáp đọc nhật lệnh của Quân ủy hội ngày 2/9/1946
Bí thư Tổng Quân ủy Võ Nguyên Giáp đọc nhật lệnh của Quân ủy hội ngày 2/9/1946.

Dù là lý do nào, ông Giáp đã bảo vệ Hiệp định đó bằng một bài diễn văn hùng hồn trước 100.000 người. Ông nói: “Chúng ta không lựa chọn việc kháng chiến lâu dài vì tình hình quốc tế không có lợi cho chúng ta. Pháp đã ký tiếp hiệp ước với Trung Hoa; Mỹ đi với Pháp. Anh đứng bên Pháp từ nhiều tháng nay. Vì vậy chúng ta gần như bị cô lập. Nếu chúng ta chống lại, tất cả các cường quốc sẽ chống lại chúng ta”.

Ông nói: “Phong trào cách mạng chưa đủ mạnh. Có thể sẽ có những sự đau khổ không cần thiết mà không được gì. Ông so sánh với Hiệp ước Brest - Litovsk năm 1918 mà người Nga ký để chặn cuộc xâm lược của Đức. Tuy nhiên, với nhà báo Pháp Jean Lacouture, ông Giáp nói: “Nếu Pháp thiển cận đến mức gây chiến tranh, họ cần phải biết rằng chúng tôi sẽ chiến đấu đến chết, không cho phép mình ngừng bước trước bất kỳ lý do cá nhân hoặc sự tàn phá nào!”.

Khi tướng Leclerc - anh hùng trong cuộc hành quân qua sa mạc Li-băng của quân đội tự do Pháp - đến Hải Phòng, ông Giáp đến chào Leclerc nồng nhiệt ra trò. Ông nói: “Tôi sung sướng chào ngài, một chiến sĩ kháng chiến giống như tôi”. Leclerc không hài lòng; ông Giáp cũng thế và trước khối lượng vũ khí hạng nặng mà Leclerc cho đổ bộ lên Hải Phòng, ông tiếp tục chuẩn bị cho cuộc chiến tranh không thể tránh khỏi với Pháp.

Hội nghị Đà Lạt tháng tư - tại đây ông Giáp nổi lên là một đối thủ chính trị như Pierre Messmer; Lúc nó Messmer là một đảng viên xã hội, hiện nay (1972 - TP) là Thủ tướng thuộc cánh hữu của Ponpidou - kết thúc trong khung cảnh mà ông Giáp miêu tả là một “bất đồng thân thiện”.

Rõ ràng người Pháp đổi thời cơ trước khi nắm quyền kiểm soát chính phủ Hà Nội. Người ta thấy ông Giáp buồn phiền vào lúc cuối hội nghị. Đến tháng 5, Cụ Hồ đi Fontainebleau hội đàm thêm, để ông Giáp ở lại với cương vị người cầm đầu chính phủ trên thực tế(?).

Nếu chiến tranh là điều không thể tránh khỏi, thì Việt Minh cần phải có một Đảng mạnh, và với sự tích cực không chút ân hận, ông Giáp tiến hành loại trừ phe đối lập đang đe dọa sự kiểm soát của Đảng ông (Có lẽ tác giả muốn nói đến vụ trấn áp nhóm phản động Quốc Dân Đảng tại trụ sở số 7 phố Ôn Như Hầu của chúng do in tài liệu, truyền đơn phản động, bắt giết cán bộ... để thực hiện âm mưu đảo chính – TP).

92.000 người Pháp và một số không rõ người Việt chết

Từ tháng 6 đến tháng 11/1946, ông Giáp nâng con số quân đội của ông từ 30.000 lên 60.000.

Năm đó toàn bộ Chính phủ Việt Minh và quân đội rút khỏi Hà Nội về chiến khu Việt Bắc - 5 tỉnh phía Bắc Hà Nội, sau những trận chiến đấu kịch liệt trên đường phố với quân Pháp.

Thế là 7 năm tàn khốc bắt đầu, 7 năm trong đó 92.000 binh lính trong đội quân viễn chinh của Pháp đã bị chết cùng với một số không rõ người Việt Nam.

Ba năm đầu tiên, ông Giáp tiến hành chiến tranh du kích đồng thời ông xây dựng quân đội chuẩn bị cho cuộc phản công.

Một điều đáng chú ý là người Mỹ rất ít học tập sai lầm của người Pháp vì các quy tắc mà ông Giáp sử dụng đối với cả hai cuộc chiến tranh này chỉ là một. Đầu tiên quấy rối quân địch “tiêu hao” hậu phương và lực lượng dự trữ của địch, buộc họ phải triển khai các đội quân đóng chốt để bảo vệ căn cứ và vùng ngoại vi; đồng thời tiến đánh các đơn vị địch bằng một lực lượng có ưu thế áp đảo.

Nếu địch tập trung quân, du kích sẽ biến vào rừng núi, để cho quân địch bắn vào chỗ không người. Ông Giáp viết: “Kẻ địch mạnh ư? Ta tránh chúng. Kẻ địch yếu ư? Ta đánh chúng. Nơi nào có du kích là có mặt trận, thường sau phòng tuyến địch. Cuối cùng đối phó với trang bị tối tân của chúng, chúng ta có chủ nghĩa anh hùng không bờ bến”.

Còn nữa

James Fox
The Sunday Times Magazine -1972

 
 
Phản hồi

Ý kiến phản hồi

Gửi ý kiến phản hồi

Họ và tên
Email
Nội dung
 
 

CÁC TIN KHÁC

•  
 


Copyrights 2008 .Tuan Lai Studio. All Rights Reserved.